|
CỜ
CỜ TOÁN VIỆT NAM
Ông già và bàn cờ toán 1 triệu USD
31/07/2007
Cuối cùng, sản phẩm mang tên cờ toán của
ông Vũ Bẩy ở khu Suối Hoa (P.Vũ Ninh, TP Bắc Ninh,
tỉnh Bắc Ninh) cũng đã được Bộ VH-TT công nhận
bản quyền tác giả.
Món cờ toán này kỳ thú tới mức ngay sau đó, có
một chuyên gia về cờ ở Trung Quốc đã lặn lội tìm
tới gặp ông để đòi mua lại bản quyền với cái giá
1 triệu USD.
Cách đây hơn 20 năm, ông Bẩy lóc cóc đạp xe từ
Bắc Ninh về Ủy ban Khoa học nhà nước ở Hà Nội
để trình làng một sản phẩm rất mới lạ gọi là “cờ
toán”.
Thay vì tìm hiểu xem cái sản phẩm của ông như
thế nào, nhiều cán bộ của ủy ban này lại xét nét
hỏi ông rằng: “Ông có biết tiếng nước ngoài hay
không? Đã đi nước ngoài lần nào chưa?”. Ông Bảy
thản nhiên bảo: “Tôi chỉ được học hết lớp 7, chẳng
biết nước ngoài thế nào”. Hóa ra, họ nghi ông
“cuỗm” trí tuệ của người khác, của nước khác rồi
về “cải biên” thành cờ toán.
“Đứa con” không được thừa nhận Họ nghi hoặc ông cũng có lý. Bởi vì theo tính
toán, tổng số nước đi của cờ toán là lũy thừa
của 87. Đó là một con số khổng lồ mà người chơi
cờ không bao giờ có thể chơi hết những nước đi
khác nhau như vậy. Ủy ban Khoa học nhà nước lúc
ấy phải nhờ các chuyên gia của Liên Xô (cũ) tính
toán, nhưng họ cũng không tính được kết quả lũy
thừa của 87 là bao nhiêu. Do không tính được số
nước cờ, người ta không công nhận sản phẩm của
ông. Lòng ông Bẩy nặng trĩu. Ông mang sản phẩm trí
tuệ của mình đến một tờ báo dành cho trẻ em, đề
nghị báo đăng để học sinh cả nước biết. Báo lên
khuôn rồi, chẳng may giáo sư Trần Quốc Vượng (đã
quá cố) tình cờ thấy được, liền hỏi biên tập viên
là thứ cờ này đã đăng ký bản quyền chưa, nếu chưa
thì đừng cho đăng. Bởi ông sợ nếu đăng thì chất
xám của ông Bẩy sẽ bị đánh cắp ngay lập tức. Báo
lại bóc ra.
Năm 1988, con trai ông Bẩy đi Liên Xô. Ông bảo
anh ta mang sang đó dịch ra tiếng Nga để mọi người
chơi cho khỏi phí. Nhưng khi đến Cục Xuất cảnh
trình bày, anh công an bảo: “Nếu có vấn đề gì
thì bác sẽ phạm tội bán tài sản trí tuệ quốc gia”.
Ông hoảng quá, lại thôi. Đi bao nhiêu cơ quan,
cơ quan nào cũng từ chối mà ông cũng không biết
phải đem trình cơ quan nào.
Món cờ của ông đành phải cất vào ngăn tủ, cho
đến khi nghe Nhà nước thành lập một cơ quan chịu
trách nhiệm về bản quyền, ông Bẩy lại hớn hở đem
cờ toán đi trình làng, định là lần cuối, không
được thì thôi. Thật bất ngờ, tháng 5-2005, Cục
Bản quyền tác giả văn học nghệ thuật (Bộ VH-TT)
chính thức công nhận sản phẩm trí tuệ do ông nghĩ
ra. Ông Bẩy vui như đào được vàng ròng, hóm hỉnh
bảo: “Sau 20 năm, “con” tôi mới được “cấp giấy
khai sinh”. Thế là cờ toán đã có bản quyền, không
sợ bị ai đánh cắp”.
Ngay sau khi món cờ toán của ông được cấp bản
quyền, một tờ báo ở Hà Nội đã đặt vấn đề bán đấu
giá sở hữu trí tuệ với giá khởi điểm là 1 triệu
USD. Biết tin này, một chuyên gia về cờ ở Trung
Quốc đã thuê phiên dịch viên tìm đến tận nhà ông
ở Bắc Ninh, đề nghị trả 1 triệu USD để mua lại
bản quyền và nói rằng sẵn sàng trả hơn nếu có
người khác trả nhiều hơn. Tuy nhiên, ông Bẩy không
chấp nhận bởi điều kiện của chuyên gia người Trung
Quốc đưa ra là phải thay các dấu chấm tròn trên
mặt quân cờ bằng các chữ: nhất, nhị, tam, tứ,
ngũ, lục, thất, cửu.
Đồng thời, phải thay tên “cờ toán VN” bằng cờ
toán quốc tế. “Tôi không muốn để người ta thay
tên gọi vì khi sáng tạo món cờ này, điều thôi
thúc tôi là phải sáng tạo ra một thứ cờ của VN,
mang nguồn gốc VN. Tôi cũng không bán bởi họ mua
nó với ý định thương mại hóa. Nếu họ mua để phổ
biến thì tốt, còn ngược lại tôi cũng chẳng cần.
Bao năm nay tôi vẫn sống bằng nghề nặn tượng và
vẫn đủ sống” - ông Bẩy bộc lộ quan điểm. Ông nói
thêm: “Cái mà tôi cần bây giờ là bằng cách nào,
phương tiện ra sao để phổ biến cho nhiều người
chơi cờ toán một cách hiệu quả, để tôi khỏi tốn
tiền photo các bài hướng dẫn”.
Chuyện là, từ khi món cờ toán của ông được công
khai thì mỗi ngày có hàng chục, hàng trăm người
ở quanh TP Bắc Ninh và khắp các tỉnh trong cả
nước gửi thư, gọi điện cho ông xin được gửi bản
photo hướng dẫn cách chơi, luật chơi cờ toán.
Ông đã tốn cả bạc triệu để gửi các hướng dẫn cho
người hâm mộ nhưng vẫn không xuể.
Mới đây, Sở GD-ĐT tỉnh Bắc Ninh có kế hoạch trình
Bộ GD-ĐT đưa món cờ toán của ông vào thành môn
học cho học sinh ở Bắc Ninh. Trong tháng bảy này,
UBND tỉnh Bắc Ninh dự định mở một hội thảo về
cờ toán của ông Vũ Bẩy. Các chuyên gia của Ủy
ban Thể dục thế thao VN cũng đã gặp ông và hứa
sẽ phát triển môn cờ toán ra cả nước.
Ván cờ và triết lý xã hội
Bàn cờ toán do Vũ Bẩy thiết kế, sáng tạo đã được
cấp giấy chứng nhận bản quyền tác giả sau 20 năm
chờ đợi
“Người Việt từ xưa đến nay vẫn chơi cờ tướng.
Nhưng cờ tướng là của người Trung Quốc. Rồi người
ta chơi cờ vua. Cờ vua cũng là môn cờ du nhập.
Chẳng lẽ chúng ta không có một loại cờ của riêng
ta? Lúc đó tôi nghĩ có thể dùng các con số để
tính toán cho một ván cờ được không? Thế là tôi
bắt đầu bỏ thời gian để nghiên cứu về một thứ
cờ gọi là cờ toán, để làm sao khi chơi cờ, người
chơi phải vận dụng các kiến thức về toán học,
đồng thời nó còn giúp khả năng toán học của người
chơi được tốt lên” - ông Bẩy tâm sự.
Nung nấu từ những năm 1970, đến tận những năm
1980 ông mới hoàn thành được luật chơi cờ toán.
Từ vị trí xếp quân cho tới giá trị mỗi quân hay
cách bắt quân... ông đều phải sửa đi sửa lại hàng
chục lần.
Theo ông, để đi một nước cờ toán thì phải vận
dụng một trong bốn phép tính: cộng, trừ, nhân,
chia. Do phải sử dụng cách chơi phối hợp cả bốn
phép tính, nên tổng số nước đi của một ván cờ
toán là lũy thừa của 87 (8787). Trong khi đó,
tổng số nước đi của cờ tướng chỉ là lũy thừa của
32, còn cờ vua là lũy thừa của 16). Lũy thừa của
87 là một con số mà “không biết bao nhiêu đời
người mới có thể đi hết từng ấy nước đi” - ông
khẳng định. Cờ toán vừa dân dã, vừa bác học là
vì thế. Ông Bẩy còn gửi vào cờ toán một triết lý nhân
sinh: “Khi chơi cờ toán, nó không chỉ giúp người
ta tính toán mà còn dạy cho người ta phải biết
lẽ sống. Tính cách từng người sẽ được thể hiện
qua ván cờ toán. Người tham lam thì chỉ thích
cộng, thích nhân. Nhưng cứ nhân, cứ cộng mãi cũng
thất bại (thua). Cái đó cũng giống như ở đời:
lá lành phải biết đùm lá rách, phải biết chia
sẻ cho người khác”. Đặc biệt, theo ông, cái này mới là độc đáo: quân
số 0 (đứng yên một chỗ, không được di chuyển).
Tất cả các quân còn lại 1-9 đều có nhiệm vụ công
thủ ngang nhau và có một trách nhiệm chung là
bảo vệ quân số 0. Trong cờ vua và cờ tướng, khi
mất vua hoặc tướng là bị thua. Tuy nhiên, cờ toán
lại khác cờ tướng, cờ vua ở chỗ: quân số 0 là
dân chứ không phải tướng hay vua, và khi để dân
bị đối phương bắt, người chơi sẽ bị thua tuyệt
đối.
TT |